Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Thị Bích Vân
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
HẠ VỀ
Nhớ những mùa hạ của một thời ......

Khi con đường tràn ngập tiếng ve
Và nhức nhối những chùm phượng cháy
Đơn độc quá, một mình anh trở lại
Ở nơi kia có ai ngóng hạ về ?
Kỉ niệm sân trường màu áo trắng khoe
Em ngúng nguẩy nụ cười rơi xuống cỏ
Anh khờ khạo gửi lời thương cho gió
Cõi hồn nhiên biết em nhặt được gì?
Tháng ngày nào vương vấn bước chân đi
Khi gặp dáng em trong trời chiều đổ lá
Lá me vướng tóc mây dài óng ả
Thổi ngọn gió lòng nhè nhẹ ghé bờ anh.
Nỗi vui buồn cứ thầm lặng không tên
Nhen ngọn lửa lòng anh âm ỉ cháy
Bài thơ nào muốn gửi nhưng còn ngại
Nụ cười em vẫn trong trẻo một màu...
Hạ lại về, thương nhớ biết bao
Em ra đi bỏ quên vùng kí ức
Vô tình đi ngang thấy lòng mình đau nhức
Một chút tình ... hóa gai nhọn trong anh.....
Giờ Văn, 06/5/1998

NGẬP NGỪNG
Ngập ngừng gió, ngập ngừng mây
Dường như tay cũng tìm tay ... ngập ngừng.
Một lời lưu bút rưng rưng
Một vần thơ để lưng chừng ... lãng quên
Em về che chút nắng nghiêng
Đẩy đưa tất cả ưu phiền .... về anh ......
Giờ Văn, 06/5/1998
(Đã đăng Tạp chí Áo trắng số 104 /1998)
Nguyễn Thị Bích Vân @ 14:31 06/07/2014
Số lượt xem: 211
Các ý kiến mới nhất