Ảnh ngẫu nhiên

Ngam_tho_Mua_xuan_nho_nho__Hong_Ngat.flv 354918141849339.jpg Colaido2.swf Ca dao ve tinh yeu que huong.flv Nhiungngoi sao xa.flv 10_co_gai_nga_ba_Dong_Loc__YouTube.flv SONG_NUOC_CA_MAU1.swf PhimChantaytaimatmieng.jpg 6_Trong_long_nguoi_me.mp3 Co_Be_Ban_Diem_Full__YouTube.flv Chieu_doi_doLy_Thai_Tomc_Tran_Thien_Tungwmv.flv Nha_nhac_cung_dinh_Hue__Ca_Hue_tren_Song_Huong.flv Ngam_Tho__Qua_Deo_Ngang__Ba_Huyen_Thanh_Quan.mp3 Nhung_gio_phut_cuoi_doi_Bac_Ho__phan_1.flv PhimCahuetrensong2.flv PhimThiMaulenchua.flv 0.Phim_Ho_Hue.flv Nhung_gio_phut_cuoi_doi_Bac_Ho__phan_2.flv Lao_Hac_ke_chuyen_ban_cau_vang1.flv

Tài nguyên dạy học

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Bích Vân chào đón!

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn Thị Bích Vân

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Bài viết > Đọc và suy ngẫm >

    SẼ THẤY NHỮNG BẾN BỜ

    Thương gởi em gái của anh

    Thế là em đã khóc. Những giọt nước mắt chỉ mình em biết thôi. Lặng thầm, lặng thầm. Ngoài kia học trò và bao đồng nghiệp của em đã ra về, sân trường chỉ còn tiếng gió và ngàn cây xào xạc lá.

    Em muốn nói cùng anh: chiều nay dạy một tiết Văn mà sao em chẳng cảm được hồn tác phẩm? Em thấy mình như có tội trước học trò, có tội cùng trang sách.

    Không em ơi! Bao thầy cô trước em đã như vậy. Họ cũng có lần nghẹn ngào, cũng tự thấy mình bất lực, cũng đã có những giọt nước mắt lặng chảy sau bài giảng. Và sau em, anh cũng tin sẽ là như thế.

    picture1_500_14

    Em biết không, trái tim của những người viết - dạy - học văn bao giờ cũng căng như sợi dây đàn vậy, sẵn sàng ngân nga khi bắt gặp những tiết điệu khác thường của cuộc sống.

    Em là giáo viên. Con đường em đi là ranh giới giữa hai bờ khoa học và nghệ thuật. Khoa học cho em sự vững vàng của mặt đất và nghệ thuật cho em tính mơ mộng của bầu trời. Những dòng chữ từ viên phấn trắng của em là ánh lửa của ngọn đuốc Đan-kô - soi sáng và dẫn đường cho những ngõ lối đi vào cõi Đẹp.

    Nhà văn như là “thiên sứ” ở cõi người. Họ phải yêu đến đắm say, ghét đến điên cuồng, giận đến trào dâng thì mới có thể cho ra đời những lời văn gan ruột, hòa nhịp cùng mạch chảy thời gian. Tâm hồn họ mênh mông, cái nhìn về thế giới và con người ở họ vô cùng tế vi, ảo diệu. Bằng ngôn ngữ đã được chắt lọc đến tận cùng, bằng những cảm xúc đã hóa thân vào trang giấy, nhà văn sẽ dựng xây cho cuộc sống này thêm đẹp hơn. Anh nói vậy để em thấy rằng, cảm nhận được hồn văn là điều không phải dễ.

    Em cũng tâm sự với anh rằng, với em, mỗi tiết dạy trôi qua sẽ mãi mãi không bao giờ trở lại. Và em tiếc từng phút giây khi không nói trọn lời. Anh hiểu và mong em giữ mãi những nỗi - niềm như thế.

    Em hỏi anh: Làm sao để cảm nhận tốt hồn văn? Một câu hỏi thật khó đó em! Nhưng không phải là vô lối. Hãy sống trọn vẹn với mình. Hãy mở căng các giác quan mà đón nhận những dư ba vọng về của cuộc sống. Và hãy đọc, đọc thật nhiều em nhé. Người xưa đã đọc đến “thiên kinh vạn quyển”, mình ít đọc sao hiểu được người xưa. Và nghĩ nữa, nghĩ thật nhiều… để mà nói thật ít, thật hay.

    Em cũng tập viết văn, sự bất lực trước ngôn từ lúc đầu sẽ cho em hiểu hơn về giá trị của văn chương. Em hãy tin anh dẫu anh chưa biết hết những con đường để nói cùng em. Rồi những người bạn của anh sẽ nói. Và rồi em cũng sẽ tự hiểu.

    Sống - Đọc - Nghĩ - Viết là bốn chữ anh muốn gửi về em để em tiến nhanh và tiến xa hơn trong hành trình của người lái đò đưa khách sang sông, để những lời giảng của em là chiếc cầu vồng bảy sắc báo hiệu một cơn mưa, là ánh bình minh trong mắt người lạc lối, là bóng mẹ về nơi mắt tuổi thơ. Cứ đi, em sẽ thấy những bến bờ.

    Anh đang lặng yên lòng mà mường tượng những giọt nước mắt của em rơi. Những giọt nước mắt thanh khiết, trong ngần, nhẹ chảy để đưa em lớn mãi thành Người giáo viên trong mắt của bao đồng nghiệp và học trò.

    Những giọt nước mắt đã chảy - để thành lời ca, âm thầm những ngân xa, mãi mãi.

    NGUYỄN ĐÌNH VĨNH

     Nguồn: báo Đà Nẵng cuối tuần


    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Thị Bích Vân @ 20:47 21/11/2015
    Số lượt xem: 143
    Số lượt thích: 1 người (Trương Tuyết Ngà)
     
    Gửi ý kiến